Quỷ đỏ còn thiếu nhiều thứ để trở lại đỉnh cao


Lối chơi bế tắc khi buộc phải tấn công

HLV Ole Solskjaer đã xếp đội hình với cả 5 cầu thủ tấn công đá chính là Edinson Cavani, Paul Pogba, Bruno Fernandes, Marcus Rashford và Mason Greenwood. Trong khi đó, chuyên gia phòng ngự Fred chỉ có tên trên ghế dự bị. Ý đồ của Solsa là rất rõ ràng, ông muốn tấn công phủ đầu để sớm kết liễu Villarreal. Nghĩa là trận chung kết Europa League vừa qua là lần hiếm hoi M.U xác định chơi tấn công, thay vì đá phòng ngự phản công sở trường như ở các trận đại chiến Big Six mùa này. 

Thực tế, trong khoảng 15 phút đầu, sức ép mà M.U tạo ra là khá ổn. Quỷ đỏ đẩy cao đội hình chơi pressing và nhiều lần thu hồi bóng được ngay bên phần sân Villarreal. Đó cũng là quãng thời gian mà Scott McTominay, Cavani đã có cơ hội ghi bàn nhưng không tận dụng thành công. Tuy nhiên, sự ấn tượng và khả năng tấn công mạch lạc chỉ được tạo ra trong đúng… 15 phút đầu mà thôi. Sau đó, M.U lại trở lại với hình ảnh bế tắc quen thuộc. 

Trong cả hiệp 2, Villarreal gần như không thể lên bóng. Quỷ đỏ kiểm soát toàn bộ tuyến giữa nhưng lối chơi thiếu hẳn đi sự đột biến để có thể xuyên thủng được hàng phòng ngự Tầu ngầm vàng. Nên nhớ, khoảng cách thời gian giữa quả đá phạt góc thứ 2 và thứ 3 của Villarreal lên tới gần… 80 phút. Nghĩa là, đại diện Tây Ban Nha gần như không thể tấn công, thay vào đó chỉ tập trung phòng ngự. Và một M.U với trái bóng trong chân, với quyền kiểm soát tuyến giữa, chỉ biết chuyền bóng qua lại, không có một phương án nào để khoan phá được bức tường màu vàng. 

Bruno Fernandes, ngôi sao tấn công được kỳ vọng nhất của Quỷ đỏ đã “tàng hình” trong suốt 120 phút. Cả trận, Bruno không có một cú sút trúng đích, cũng không có bất kỳ đường chuyền nào mở ra cơ hội cho đồng đội ghi bàn. Người ta đã nghi ngờ phong độ, đẳng cấp của Bruno trong những trận cầu lớn. Và sau trận chung kết Europa League, các CĐV M.U sẽ có thêm lý do để đặt dấu hỏi về đẳng cấp thực sự của ngôi sao người Bồ Đào Nha. 

Câu hỏi đặt ra là tại sao cả dàn công M.U lại đá dưới sức trong trận đấu quan trọng như này? Câu hỏi này chính là sự gợi mở cho vấn đề đầu tiên của Quỷ đỏ. Đó là việc họ thường chơi tệ trong những trận đấu mà buộc phải tấn công và được cầm bóng nhiều hơn đối thủ. Thực ra, vấn đề này không hề mới. Giai đoạn đầu mùa 2020/21, M.U cũng chỉ chơi hay ở những trận đá phòng ngự phản công, còn thường xuyên trình diễn bộ mặt kém cỏi ở những trận mà họ kiểm soát thế trận. Ở 1/3 giai đoạn cuối mùa, lối chơi của Quỷ đỏ đã có những sự tiến bộ nhất định, khiến CĐV của họ tin tưởng vào việc thầy trò Solsa sẽ biết cách giải quyết những đối thủ chơi phòng ngự số đông. Nhưng hóa ra không phải, mà thất bại trước Villarreal là minh chứng. 

Đó chính là cái thiếu đầu tiên của M.U nếu họ muốn trở lại đỉnh cao. Quỷ đỏ thiếu sự sáng tạo, đột biến ở các trận mà họ nắm thế chủ động. 

Đội hình thiếu chiều sâu

Khi 90 phút 2 hiệp chính khép lại, HLV Unai Emery đã dùng cả 5 quyền thay người cho phép. Trong khi đó, Solsa vẫn chưa thay bất kỳ người nào. Việc có gần nửa đội hình mới giúp Villarreal sung sức hơn hẳn M.U trong 2 hiệp phụ. Thực tế, 30 phút hiệp phụ thì Quỷ đỏ đã không còn tổ chức tấn công thường xuyên được nữa bởi thể lực suy giảm.

Solsa biết điều đó. Nhưng phải tới phút 100 thì ông mới có thay đổi người đầu tiên, khi tung Fred vào sân thay Greenwood. Sau đó, cả 4 quyền thay người còn lại của ông đều tới trong 5 phút cuối của hiệp phụ thứ 2, tức là những thay đổi chủ yếu để chuẩn bị cho lượt sút luân lưu. Rất nhiều người chỉ trích Solsa vì sao không thay người sớm hơn?

Nhưng vấn đề là khi nhìn vào băng ghế dự bị của Quỷ đỏ, khi cần tạo ra nét tươi mới gì đó trên hàng công, thì Solsa lại chẳng thể tin tưởng được vào gương mặt nào, sau khi đã sử dụng hết những gì tinh túy nhất trên hàng công ngay từ đầu. Hy vọng gì vào Daniel James, Juan Mata hay Donny van de Beek? 

Điều này chỉ ra điểm yếu tiếp theo của M.U, là họ thiếu một đội hình đủ chiều sâu, thiếu những cú đấm từ ghế dự bị. 

Thua trong trận chung kết dĩ nhiên là đau đớn. Và càng đau hơn với Quỷ đỏ bởi thất bại này sẽ kéo dài cơn khát danh hiệu suốt từ năm 2017 của họ. Nhưng ít nhất, trận thua này không vô nghĩa, mà nó đã chỉ ra những điểm mà M.U cần cải thiện. Họ thực sự còn thiếu rất nhiều thứ để trở lại đỉnh cao. 

MU đá luân lưu cực tệ

Thêm một lần nữa Quỷ đỏ gục ngã ở lượt sút luân lưu. Như vậy, trong 7 lần gần nhất phải giải quyết thắng thua bằng loạt “đấu súng” thì họ đã nhận tới 6 thất bại. Chiến thắng duy nhất là khi họ vượt qua Rochdale ở Cúp Liên đoàn hồi tháng 9/2019. Tính trong cả chiều dài lịch sử, M.U đã trải qua 17 lượt luân lưu và chỉ thắng 8, trong khi thua 9. 

2. Trong cả trận chung kết, M.U chỉ có đúng 2 lần dứt điểm trúng đích. Cả hai đội cũng chỉ có 3 lần sút trúng khung thành đối phương và đây là trận chung kết Europa League có ít cú sút trúng đích nhất kể từ sau năm 2011.

 



Share:

Share on facebook
Facebook
Share on twitter
Twitter
Share on pinterest
Pinterest
Share on linkedin
LinkedIn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Nội dung bài viết

On Key

Related Posts